Tôi ước rằng mình sẽ chẳng bao giờ già đi, sẽ chẳng có những vết rạn mờ trên da thịt xuất hiện. Những ngón tay ấy vẫn cứ mềm mại đan cài vào nhau như thủa ban đầu. Mái tóc xanh của sẽ chẳng bao giờ điểm bạc, nơi khóe mắt sẽ không có nét chân chim. Mọi thứ hoàn hảo và không tì vết..

Tôi nghĩ rằng con người ta luôn nhìn thấy và hâm mộ hạnh phúc của người khác. Nhưng đến một lúc nào đó bất chợt quay đầu, lại phát hiện thì ra mình cũng đang được người khác ngưỡng mộ. Thật ra, mỗi người đều có hạnh phúc của chính mình. Chỉ có điều, hạnh phúc của bản thân thường nằm trong mắt người khác, em biết không?

Tôi không biết liệu đó có gọi là đa cảm hay không, khi bước qua một ngã tư đường, lướt ngang một nơi chốn từng thân quen, nhìn thấy một ký hiệu, gọi tên một thức uống, xem lại một bộ phim một cách vô tình. Tôi đều dễ dàng nhớ về một ai đó, cùng những kỷ niệm xưa cũ phủ mờ dưới lớp bụi của thời gian…

Tôi cứ giữ trong tim một hoài niệm, một nỗi nhớ như thế. Tôi nhớ một người mà không cần biết là họ có nhớ mình không. Và thậm chí có khi họ chẳng bao giờ nghĩ đến việc tôi có thể nhớ họ nhiều đến thế, bởi những thứ nhỏ đến như vậy.

Tôi nghĩ, bản thân nỗi nhớ là rất đẹp. Chỉ có điều, có cái đẹp khiến ta mỉm cười, có cái đẹp khiến ta phải rơi nước mắt, cũng có cái đẹp khiến ta chỉ biết thở một hơi rất dài và nhón chân qua.

Xét cho cùng, điều cốt lõi làm nên một cuộc hôn nhân hạnh phúc chẳng phải là một đám cưới linh đình hay số tiền mừng hàng khủng. Mà điều duy nhất đem lại sự bền lâu và “cái kết có hậu” cho mỗi cặp vợ chồng chính là tình yêu chân thành, sự chung thủy, hi sinh vì nhau và vì tương lai của cả gia đình.

Tôi đọc ở đâu đó rằng những bức ảnh mang trong mình rất nhiều tâm tư của người chụp. Nhiều khi tôi yêu những bức ảnh vô cùng, vì chỉ sau một khoảnh khắc, chúng tôi của thì quá khứ cứ mãi mãi sống trong khuôn hình ấy: Tuổi Trẻ – Nụ Cười – Ước Mơ và cả sự Khờ Dại. Chúng tôi trẻ mãi trong những tấm hình chụp chung, đó quả là phát minh kỳ diệu của con người: Ta có thể lưu lại ký ức, vẽ lại niềm vui và đôi khi hằn dài cả những nỗi buồn…

Và đó chính là lý do MiAmor ra đời.

Về tác giả